Monday , 20 November 2017

Thằng điên đi bán hàng

thang dien di ban hang

Giữa trưa, 39 độ

Vầng dương chiếu chói lòa

Giọt mồ hôi nhễ nhại

Nhẹ lăn dài trên da

Đông về chim thu cánh

Muôn loài trú hang sâu

Co ro rong khắp nẻo

Độc hành tận đêm thâu

Một bác già ái ngại

Nhìn thằng bé không rời

Thật lâu, xong chép miệng

“Bị điên rồi cháu ơi!

Giờ này con cái bác

Phải được ở trong nhà

Đông – chui sâu chăn ấm

Hè – bám chặt điều hòa

Thế mà nhìn mấy đứa

Cứ lông bông khắp nơi

Chợt thương như con bác

Nước mắt nhẹ tuôn rơi

Bác khuyên thật nhé cháu

Buông nghề này ra đi

Còn bao công việc khác

Khéo như cháu, lo gì ?”

Chợt lặng. Thằng bé khóc

Nhưng không phải vì buồn

Mà bởi bao cảm xúc

Cứ dạt dào tràn tuôn

Những lời bác vừa nói

Nó đã nghe nghìn lần

Từ bạn bè chí cốt

Từ họ hàng, người thân

Nó – một thằng trái khối

Học chẳng chạm kinh doanh

Nhưng ước mơ nó lớn

Không chịu chỉ loanh quanh

Rồi một ngày trời đẹp

Nó “chạm mặt” nghề Sales

Tim chợt ngừng nhịp đập

“Hình như mình… đã yêu”

Và nó lao vào cuộc

Bỏ ngang việc rỗi nhàn

Phi thân vào chảo lửa

Cùng những kẻ hiên ngang

Nhưng “phi thương bất phú”

Bởi “phú” khó quá chừng

Biết bao “anh hùng giấy”

Đã bỏ dốc ngang lưng

Mấy ngày đầu xung trận

Nó chỉ muốn quay đầu

Bởi làn da cậu ấm

Giờ đây đã sẫm màu

Lại còn gặp từ chối

Đều đều như vắt chanh

Tâm hồn chàng thi sỹ

Giờ đã chẳng còn xanh

Nó bắt đầu viện cớ

Né việc ra thị trường

Rằng đầu đau chân mỏi

Rằng vướng bận người thương

Nhưng thật đen cho nó

Gặp ông sếp rất ngầu

Lao lại và quát mắng

“Mày sống vì tao đâu ?

Nhưng mày vì lý tưởng

Của những đứa trẻ trâu

Không muốn mình mãi bé

Để còn có cô dâu

Mày còn vì khát vọng

Xây đất nước phồn vinh

Từ khởi đầu bé nhỏ

Rồi vươn khắp hành tinh

Mày còn vì chữ Sỹ

Của kẻ dám độc hành

Đi ngược dòng xã hội

Thẳng tiến đỉnh công danh

Mà Sales, chú bé ạ

Sẽ cho mày đủ luôn

Từ ý chí mạnh mẽ

Đến trải nghiệm bán buôn

Lại còn thêm quan hệ

Kiến thức ngập cái đầu

Kỹ năng như “người nhớn”

Có thiếu gì nữa đâu ?”

Thế là từ người tỉnh

Nó quyết định… tái điên

Lại con xe cà nhắc

Vi vu khắp mọi miền

Chỉ khác, tâm hồn sáng

Chứ không còn âm u

Giờ đây nó hết sợ

Giáp lá cà kẻ thù

Sales là nghề cao quý

Dựng xây xã hội này

Tựa cầu nối doanh nghiệp

Lan sản phẩm Đông Tây

Sales là phải máu lửa

Dù đầu có đâm tường

Phải điên như trâu mộng

Húc mọi thứ cản đường

Sales là luôn tích cực

Dù khách mắng tơi bời

Nhưng vẫn luôn quan niệm

Tựa “hơ-nì” giận thôi

Sales là gì nữa nhỉ ?

Thôi kệ, hãy xông pha

Cứ lao vào trận chiến

Câu trả lời sẽ ra

Bừng tỉnh, điện thoại réo

“Alo, em tới rồi

Chị cứ chuẩn bị nhé

Thật nhiều tiền. Thế thôi!”

Rồi nó chào rất vội

Bác già chợt lặng yên

Rồi bực mình quay bước

“Tiên sư bố thằng điên!”

Hết, 27/7/2016.

Thân: Thiện

Hy vọng mình không thành… liệt sỹ. 😛

About

Check Also

Print

Chiến binh mới của gia đình bàn chải – Bizs+ Salt – Kháng khuẩn hiệu quả

Dear các anh chị và các bạn, 4/10/2016 là dấu mốc cho 1 sự kiện …

Leave a Reply

Your email address will not be published.